Posts

Showing posts from December, 2023

A20 VÀI TRẢI NGHIỆM KHÓ QUÊN

    Trang Blog A20: VÀI TRẢI NGHIỆM KHÓ QUÊN gồm 6 bài:   1/ Vũ Ánh Và Tôi – Chung Một Đoạn Đời   https://a20vaitrainghiemkhoquen.blogspot.com/2023/12/vu-anh-va-toi-chung-mot-oan-oi.html   2/ Nén Nhang Cho Một Anh Hùng   https://a20vaitrainghiemkhoquen.blogspot.com/2023/12/nen-nhang-cho-mot-anh-hung.html   3/ Nụ Cười Của Tăng Ngọc Hiếu   https://a20vaitrainghiemkhoquen.blogspot.com/2023/12/nu-cuoi-cua-tang-ngoc-hieu.html   4/ Long Bô – Thiên Thần Trong Ngục Tối   https://a20vaitrainghiemkhoquen.blogspot.com/2023/12/long-bo-thien-than-trong-nguc-toi.html   5/ Vài Kỷ Niệm Với Ca Sĩ Duy Trác   https://a20vaitrainghiemkhoquen.blogspot.com/2023/12/vai-ky-niem-voi-ca-si-duy-trac.html   6/ Những Tiếng Hát Bừng Sáng A20   https://a20vaitrainghiemkhoquen.blogspot.com/2023/12/nhung-tieng-hat-bung-sang-a20-loi-noi.html   Dưới mỗi Tên Bài đều có link dẫn đến bài vi...

NÉN NHANG CHO MỘT ANH HÙNG

  (Luật sư Trần Danh San, người đọc Tuyên Ngôn Nhân Quyền Cho Những Người Việt Nam Khốn Cùng tại Vương Cung Thánh Đường năm 1977, đã ra đi.)   Giữa Trần Danh San và Vũ Văn Ánh, do vị trí chỗ nằm ở nhà 3 lúc mới đến phân trại E, A20 Xuân Phước, tôi gần và thân Vũ Văn Ánh hơn. Với Vũ Văn Ánh, tôi có thể đặt câu hỏi trực tiếp về những điều mình muốn biết và được anh trả lời đầy đủ, cặn kẽ. Với Trần Danh San, tôi phải rình những lúc anh trò chuyện với mọi người để len lén đến ngồi nghe ké.   Nguyễn Hữu Hồng, một sĩ quan trẻ, cũng hay ngồi nghe ké như tôi, có lần phát biểu:   “Tay này đúng là trên thông thiên văn, duới thông địa lý, cái con mẹ gì hắn cũng biết. Đáng nể thật.”   Nhờ những lần nghe ké như vậy sự hiểu biết của tôi được mở mang rất nhiều.   Nhưng điều làm tôi khoái Trần Danh San là lý do anh bước vào tù. Lúc ấy, ngoài những sĩ quan trình diện cải tạo như tôi, còn rất nhiều người khác bị bắt vì đã lãnh đạo hoặc tham gia các tổ c...

VŨ ÁNH VÀ TÔI – CHUNG MỘT ĐOẠN ĐỜI

      (Xin gởi đến hương hồn anh Vũ Ánh như một nén nhang tiễn biệt.    Và đến chị Yến Tuyết như một lời chia buồn muộn màng)              Một Tâm Hồn Trẻ Trung Sôi Nổi   Ngày đầu tiên bị giải đến Trại Trừng Giới A20 Xuân Phước, tất cả chúng tôi – thành phần cứng đầu, khó cải tạo từ các trại - bị lùa vào hội trường để được dằn mặt và đưa vào khuôn phép. Mở đầu là màn văn nghệ ca tụng đảng và nhà nước có tính cách bắt buộc. Cán bộ giáo dục yêu cầu một người tù trong chúng tôi ra bắt giọng cho mọi người hát một bản nhạc cách mạng để lấy khí thế.   Hối thúc hoài cũng chẳng ai thèm ra. Cuối cùng, khi hắn giở giọng đe dọa thì tôi nóng mặt đứng lên bắt nhịp cho anh em hát bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của Nguyễn Đức Quang. Được gãi đúng chỗ ngứa anh em hát muốn bể tung hội trường. Cán bộ giáo dục và ban thi đua ú ớ chẳng biết gì nên dù "ngờ ngợ có cái gì không ổn" cũng không làm...

NỤ CƯỜI CỦA TĂNG NGỌC HIẾU

                                          Lúc mới đến Trại Trừng Giới A20 tôi với anh Tăng Ngọc Hiếu (1) tuy khác đội nhưng cùng ở nhà 3. Cả hai đều ở tầng trên. Tôi nằm cách anh 5, 6 người, tuy gần… mà xa. Cả tháng chỉ nhìn nhau chứ không ai nói với ai câu nào.   Sau khi điểm danh đóng cửa phòng anh Hiếu ngồi ra mép ngoài tầng trên, chân xếp bằng, mắt đeo kính cận, thả hồn về một cõi xa xăm. Mặt anh lúc nào cũng nghiêm và buồn, lại thêm đôi kính cận dầy cộm nên trông khó đăm đăm. Tôi có cảm tưởng như anh đang bị bệnh táo bón kinh niên. Sau này mới biết hoàn cảnh gia đình anh thật đáng…lo đến táo bón.  Năm 1975 lúc anh đi tù gia cảnh một vợ 6 đứa, 3 trai, 3 gái; đứa con gái lớn nhất sinh năm 1968, mới 7 tuổi, đứa nhỏ nhất mới tượng hình còn nằm trong bụng mẹ, mãi đầu năm 1976 mới chào đời. Lúc ấy trong nhà còn có bộ tứ Ánh, Phụ, Thuật, Khải, rồi luật sư Trần Danh Sa...

LONG BÔ: THIÊN THẦN TRONG NGỤC TỐI

Mơ Uống Nước Mía Viễn Đông   Tôi vừa cầm ly nước mía lợn cợn đá mát lạnh đưa lên miệng thì giật mình tỉnh dậy. Cơn mơ bị gián đoạn. Có tiếng lao xao nói chuyện của cán bộ Tri an ninh và mấy tên trật tự. Tiếng lọc cọc mở cửa xà lim số 1 và số 2.   “Sao lại mở cửa xà lim giờ này?” Tôi tự hỏi.   Cơm chiều đã phát, tôi đã cho vào bụng lâu rồi. Tính đến hôm nay tôi đã chịu sự đày đọa của Thân Yên [1], Lê Đồng Vũ [2] và đám cán bộ an ninh, trực trại được 16 ngày. Bao phủ bởi cái khí lạnh mùa Đông của đồi núi miền Trung, trên người lại chỉ phong phanh một bộ đồ tù mỏng dính, tôi ngồi co ro, tê cóng trên bệ đá. Sự thiếu nước lâu ngày (mỗi ngày chỉ được phát nước 2 lần, mỗi lần 2 muỗng canh nhỏ cùng với lúc phát cơm) đã làm môi tôi khô rát, cổ đắng ngắt; chợp mắt một tý là lại mơ uống nước mía Viễn Đông [3] hoặc ăn thạch chè Hiển Khánh [4]. Mỗi bữa chỉ có 2 muỗng cơm nên hậu môn của tôi đã ngừng hoạt động được 15 ngày (ngày đầu tiên phải làm việc để tống khứ thức ăn cũ...